vị trí của bạn Home sayabet slot

bongda luu

Trung tâm bóng đá Lưu Ngọc Hùng: Từ 'làm cho vui' đến quy mô nghìn học viên và tham vọng &

bongda luu

Trung tâm bóng đá Lưu Ngọc Hùng: Từ 'làm cho vui' đến quy mô nghìn học viên và tham vọng 'lên chuyên'

bongda luu

Lưu Ngọc Hùng sinh năm 1982 tại Thanh Hóa. Thuở nhỏ, anh theo gia đình vào Sài Gòn sinh sống, lập nghiệp. Bóng đá đến với chàng trai xứ Thanh một cách tình cờ.

Trong dịp xem đội sinh viên Đại học Kỹ thuật Công nghệ TP.HCM (HUTECH) thi đấu giải toàn thành, cựu cầu thủ Cảng Sài Gòn Lê Hoài Thanh đã phát hiện ra tiềm năng của Hùng “màu”, và giới thiệu anh cho đội bóng cũ.

Từ đây, một cột mốc mới trong cuộc đời đã mở ra chàng cho hậu vệ được ví như "John Terry của CSG", với tròn 10 năm xa rời giảng đường để chuyển hướng sang con đường chuyên nghiệp có cả thành công lẫn thất bại.

Một ngày đầu tháng 8/2020, GOAL đã có cuộc trò chuyện với Lưu Ngọc Hùng tại "lò luyện tài năng nhí" của anh tại Quận 12 (TP.HCM), về hành trình sự nghiệp và cả những giấc mơ ấp ủ với dự án đào tạo trẻ "đồ sộ".

Phần 1: Lưu Ngọc Hùng và lời lý giải cho biệt danh 'John Terry của Cảng Sài Gòn'Phần 2: Trung tâm bóng đá Lưu Ngọc Hùng: Từ 'làm cho vui' đến quy mô nghìn học viên và tham vọng 'lên chuyên'

Luu Ngoc HungHậu giải nghệ: Làm bóng đá cộng đồng… cho vui

Người ta nói cầu thủ giải nghệ sẽ mất một khoảng thời gian dài để cân bằng lại cuộc sống. Anh có cùng chung suy nghĩ này?

Tôi rất hụt hẫng. Cuộc sống của mình trước đó đều liên quan đến bóng đá, từ ăn ngủ cho đến tập luyện. Sáng đọc báo bóng đá, chơi game cũng là bóng đá. Và bây giờ phải kết thúc, phải dừng lại, không liên quan gì tới nó nữa thì hụt hẫng kinh khủng. Cảm giác như không còn là chính mình nữa.

Tôi cố gắng kiểm soát tình hình đó bằng cách đi đá "phủi", rồi mở trung tâm bóng đá cộng đồng. Bước đầu là tạo sân chơi cho các cháu thôi, cho các cháu vui, để quên đi nỗi nhớ bóng đá.

Vậy trung tâm bắt đầu "thành hình" rõ ràng hơn từ khi nào?

Đầu tiên tôi làm bóng đá cộng đồng là làm cho vui.

Tôi mở miễn phí, để các cháu tập cho vui. Sau một thời gian, tôi suy nghĩ là miễn phí mãi thì cũng không ổn, mình sẽ không tồn tại được. Sau đó tôi thu rất nhẹ chỉ 200.000 đồng/2 buổi thôi, rồi con nào khó khăn thì miễn phí. Nhưng khi bắt đầu thu phí, các cháu nghỉ rất nhiều.

Cái thứ hai nữa là sân bãi, mình phải thuê, muốn mời HLV về hỗ trợ mình thì phải trả tiền cho họ. Tài chính là bài toán cần phải giải quyết. Mình không thể làm tất cả mọi chuyện được, phải nhờ các anh em, các HLV khác về dạy. 

Chuyển qua công tác đào tạo, sau này tôi mở thêm lớp năng khiếu, tách riêng những con có năng khiếu ra để tập thì những định hướng cũng phải điều chỉnh. Chúng tôi cố gắng thay đổi tư duy của phụ huynh, buộc họ phải theo giáo án, giáo trình, thời gian của mình. Nhưng đó cũng là một vấn đề nan giải.

Luu Ngoc Hung

Anh đã làm gì để giúp trung tâm ngày một hoàn thiện và phát triển?

Năm 2016, tôi quyết định mở lớp năng khiếu, với vỏn vẹn 9 cháu. Nhưng sau 4 năm, thì lớp năng khiếu có U8, U10, U12, U14, U18 với tổng là 100 cháu, cung cấp rất nhiều cho HAGL, PVF và NutiFood. Càng ngày sự định hướng càng hoàn thiện.

Tôi mời các HLV về đông hơn. Tôi bắt đầu thay đổi trong bộ máy, có kế toán, thủ quỹ và tôi chỉ làm công việc giảng dạy và định hướng thôi, các thầy cũng vậy. Nếu muốn trung tâm phát triển hơn thì tôi buộc phải đứng sau, để nhìn rõ hơn và xa hơn.

Các HLV đều từng là cầu thủ chuyên nghiệp, bản thân mỗi người về đây đều đặt lên hàng đầu cái tâm, tiền quan trọng nhưng phải tính về sau. Mọi người phải có tâm và có tình. Tôi luôn nói học trò là tấm gương phản chiếu của người thầy, các thầy phải tận tâm tận lực dạy dỗ để các con tiến bộ.

Về đãi ngộ với các thầy và nhân viên, bản thân tôi luôn khát khao và mong muốn rằng, bây giờ chưa được thì 1-2 năm sau tôi phải ổn định cuộc sống của mọi người để họ toàn tâm toàn ý với trung tâm.

Từ cầu thủ chuyển sang công tác quản lý, lãnh đạo và thậm chí kinh doanh, mọi chuyện ban đầu chắc không hề dễ dàng?

Có nhiều khó khăn. Là một cầu thủ thì đơn giản, khi trở thành HLV thì mình phải bao quát, học về cách giảng dạy, cách làm giáo án. Khi lên làm quản lý thì phải học cách định hướng, quản lý một trung tâm như thế nào, các cơ sở hoạt động ra sao…

Việc sổ sách, lớp năng khiếu, lớp cộng đồng, phân chia các thầy về các lứa tuổi sao cho phù hợp, tham dự giải thành phố, giải toàn quốc, thi đấu với nước ngoài đều phải lên kế hoạch.

Lúc đầu thì khó khăn, nhưng quan điểm của tôi là vừa làm vừa học, vừa xây vừa sửa. Tôi xác định là làm cả cuộc đời mà. 6 năm, đối với người khác là dài, với tôi mới chỉ là bắt đầu. Sang năm thứ 7 này đã bắt đầu phát triển hơn, và sẽ còn chuyên nghiệp hơn nữa.

Sau 6 năm hoạt động, quy mô hiện tại của trung tâm ra sao?

Trung tâm hiện nay đã có gần 15 cơ sở trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh, năm trước có mở một cơ sở ở Kiên Giang. Số lượng cộng đồng là trên dưới 1.000 người, lớp năng khiếu chia thành U10, U12, U14, U18 và đặc biệt U8 là lứa mà tôi rất kỳ vọng.

Sắp tới, ngoài các giải đang tham dự là U10, U12, U14 thành phố thì chúng tôi sẽ vào sân chơi toàn quốc với U11 và U13. Năm sau có thể sẽ kết hợp với CLB Hạng Nhì Gia Định FC tham gia Vòng loại Giải U15 Toàn quốc. Đó là kế hoạch về lâu về dài đi cùng sự phát triển về chuyên môn. Slogan của trung tâm mà chúng tôi luôn hướng tới là "Chất lượng làm nên thương hiệu".

Trung tâm đã giới thiệu được bao nhiêu em đến các lò chuyên nghiệp?

Tính cả trước đây và bây giờ thì có khoảng hơn 30 em. Nhưng một số em đến với bóng đá trễ quá nên bắt nhịp không kịp và không hòa nhập được nên đã trở về cuộc sống đời thường, đi học hành.

Nhưng một số con mới như là 3 con mới vào HAGL, bây giờ toàn đá chính trên U13 HAGL, thể hiện khá tốt và được đánh giá rất cao, từ ban huấn luyện đến anh trưởng đoàn Nguyễn Tấn Anh.

Đó là sự định hướng và thay đổi rất lớn của tôi trong chuyện đào tạo. Tôi muốn đưa các con đến với bóng đá càng sớm càng tốt để các con dần thích ứng, hòa nhập tốt hơn.

Luu Ngoc HungXã hội hóa trung tâm bóng đá, hướng tới mô hình chuyên nghiệp

Trên mạng xã hội, anh trăn trở rất nhiều về việc trao cơ hội cho các tài năng trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng nếu có quá nhiều sự hỗ trợ, quyền lợi của cá nhân anh và trung tâm sẽ bị ảnh hưởng đáng kể?

Tôi là người đứng đầu trung tâm, tôi lập ra trung tâm và quyết định được mọi chuyện.

Hơn nữa trong cuộc sống, tôi suy nghĩ mọi thứ rất nhẹ nhàng. Tôi không có nhu cầu sử dụng tiền quá nhiều. Thật ra tiền bạc rất quan trọng, nhưng với tôi, tôi cảm thấy đủ là nó đủ, tôi cảm thấy tôi đi xe này là được, ở nhà này là được, tôi chi tiêu như này là được rồi.

Hầu như thời gian của tôi ngoài chuyện với gia đình thì toàn là trên sân banh, dành cho học trò, dành cho phụ huynh. Với tôi, thêm một đồng thì cũng không giàu, bớt một đồng cũng không nghèo. Thành ra tôi rất nhẹ nhàng, nếu con nào đó thực sự khó khăn, thì cứ nói với thầy, nhưng đừng bao giờ lợi dụng lòng tốt của thầy. Tôi sẽ cân bằng được hết.

Các cháu ở ngoại thành, gia đình hơi khó khăn một chút thì ý chí, nỗ lực càng cao hơn. Các cháu khát khao hơn trong việc tập luyện và có cơ hội thể hiện mình. Có thể do là xuất phát điểm không thuận lợi như các bạn khác nên các cháu càng phải cố gắng. 

Khi tham gia làm trẻ, anh chọn mục tiêu nào làm trọng, bóng đá vì niềm vui hay cần thành tích, để phát triển thương hiệu cho trung tâm?

Đây là một vấn đề khá nhạy cảm. Bởi vì câu chuyện thành tích và đào tạo bóng đá là hai khía cạnh khác nhau. Tôi đào tạo các con theo hướng chuyên nghiệp về lâu về dài. Những kỹ năng, giáo án tôi đưa ra là để phục vụ cho chuyện các con đá chuyên nghiệp, không phải là những thành tích trước mắt.

Nhưng bóng đá ở thời điểm hiện tại, khi các trung tâm bóng đá cộng đồng liên tục xuất hiện, thì thành tích cũng là một câu chuyện cần phải rõ ràng. Bởi vì nếu chơi ở một giải đấu, có HLV giỏi, trung tâm tầm vóc, nhưng không có thành tích thì sẽ không có sức hút. Như PVF, HAGL, Hà Nội, TP.HCM, Bình Dương,… nếu ở giải trẻ U15, U17, U19 không đạt thành tích tốt thì coi như là thất bại.

Trung tâm của anh tuy mang mô hình kinh doanh, nhưng đang dần đi theo hướng chuyên nghiệp, xã hội hóa?

Dù chỉ là sân chơi cộng đồng nhưng ý tưởng và cách làm của tôi là chuyên nghiệp. Tôi học theo cách làm chuyên nghiệp rất nhiều: kêu gọi tài trợ, nhận tài trợ từ các doanh nghiệp. Họ tin vào cách làm, định hướng của tôi và những gì họ thấy.

Đây là một cách làm rõ ràng với nhau khi quyền lợi hai bên đều được cộng hưởng. Chúng tôi sẽ đem những gì tốt nhất cho nhà tài trợ. Tôi nghĩ đó là hữu xạ tự nhiên hương thôi. Mình cứ làm, xây dựng tốt, từ cách truyền thông, hình ảnh đến chất lượng chuyên môn, tâm huyết của những người làm ở trung tâm này thì mọi người đều công nhận. Một bàn tay vỗ không kêu nhưng nhiều bàn tay vỗ sẽ kêu. Tôi hy vọng rằng một vài năm sau hoặc một thời gian ngắn nữa thôi, trung tâm sẽ chuyển mình.

Nhà tài trợ đầu tiên đã giúp chúng tôi toàn bộ trang phục thi đấu và di chuyển cho các lớp năng khiếu cũng như các HLV. Gói tài trợ này cũng tương đối khá. Tôi nghĩ đây là bàn đạp, bước đệm để trung tâm tôi phát triển hơn nữa.

Luu Ngoc Hung

Trung tâm Lưu Ngọc Hùng đặt trên địa bàn TP.HCM, bản thân anh là người yêu mến và khát khao cống hiến cho TP.HCM, nhưng tại sao các tài năng nhí lại gửi đến các lò khác khắp cả nước? 

Tôi nghĩ đó là vì "hữu xạ tự nhiên hương" thôi, cái gì cũng có qua có lại. HAGL quan tâm chúng tôi hơn, tôi cũng thích phong cách, môi trường như vậy. Các cháu nó cũng thích. Ngoài HAGL, đợt vừa rồi chúng tôi đưa một số cháu đi tuyển sinh các nơi khác, một số cháu cũng được chọn vào Bình Dương.

Tuy nhiên cũng có một tin rất vui mà tôi muốn chia sẻ, anh Trần Đình Huấn – Tổng thư ký Liên đoàn bóng đá TP.HCM (HFF) đã trao đổi với tôi về việc cung ứng cầu thủ từ Trung tâm cho các lứa U TP.HCM. Sắp tới, chúng tôi sẽ làm việc chặt chẽ hơn để đi đến việc ký kết hợp đồng. Bản thân tôi cũng như các phụ huynh đều mong muốn và chờ đợi việc này. Các cháu sinh ra, lớn lên ở Thành phố và nếu được cống hiến cho địa phương thì sẽ rất tốt.

Gần một thập kỷ làm công tác gõ đầu trẻ, anh có thể chia sẻ những kỷ niệm đáng nhớ?

Kỷ niệm đáng nhớ, xúc động thì rất nhiều nhưng điều đọng lại lớn nhất ở trung tâm vẫn chỉ là chữ tình.

Tôi đào tạo rất nhiều người. Nhưng cái tình giữa tôi với học trò, với phụ huynh luôn lắng đọng. Khi ra ngoài đường, có những con tôi không còn nhớ nhưng vẫn chào thầy Hùng. Hôm trước tôi vào chăm sóc bố ở bệnh viện, trời tối rồi nhưng vẫn có người hỏi “Em chào thầy Hùng, thầy đi đâu mà vào đây”. Đó là điều mà tôi nhận được từ những gì tôi đã làm, nó đơn giản là cái tình với nhau thôi.

Bên cạnh đó, cũng những học viên khiến tôi nhớ mãi về nghị lực phi thường khi tham gia tập luyện ở trung tâm.

Họ đi xe buýt chắc phải 2-3 chuyến, đi từ 7 giờ đến 11 giờ trưa. Không chỉ Tây Ninh mà cả Bình Phước, cách đây 136 cây số, Đắk Nông nữa. Tôi rất vui khi thấy hình ảnh một người cha, chạy một chiếc xe toàn là đất đỏ bazan, chở con đi từ 5 giờ sáng để 11 giờ trưa xuống đây tập luyện.

Cũng không phải nơi họ ở không có trung tâm bóng đá cộng đồng, nhưng họ nghĩ rằng khi đến được với trung tâm này, với thầy Hùng thì sẽ được chắp cánh ước mơ. Con họ có cơ hội trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, được thể hiện mình. Còn ở những nơi khác chưa chắc có điều đó.

Điều đó khiến tôi rất vui và cảm động, nhưng cũng có những trăn trở. Vì rất nhiều người, từ Bắc tới Nam, Thanh Hóa, Quảng Nam, Nghệ An hay Bắc Giang, gọi điện cho tôi hỏi "Thầy ơi, trong trung tâm có chỗ ở lại không?". Tôi chưa có, nên tôi mong muốn sẽ nỗ lực hơn nữa để làm được điều đó.

Luu Ngoc Hung

Trên mặt báo, anh từng đề cập tham vọng đưa Trung tâm thi đấu ở giải Hạng Ba. Đây hoàn toàn là ý định nghiêm túc?

Đó là ý định rất nghiêm túc. Những gì tôi phát ngôn đều có kế hoạch và định hướng. Thi đấu giải U10, 12, 14 Thành phố cũng là một lộ trình, thi đấu ở giải U11, 13 toàn quốc năm nay cũng là một lộ trình, đã nằm trong kế hoạch. Và thi đấu ở giải hạng Ba cũng vậy. Đó không phải vấn đề quá khó, nó chỉ là một suất đại diện cho TP.HCM tham dự giải bóng đá Hạng Ba thôi.

Một câu hỏi cuối: Theo anh, thời đại hiện tại, cơ hội đến với bóng đá chuyên nghiệp có còn xảy ra với những "tay ngang" như chính anh: không tập cơ bản từ nhỏ, mà chỉ có đam mê và ý chí?

Đó là bất lợi nhưng cũng là sự phát triển tốt của bóng đá Việt Nam. Bóng đá Việt Nam không còn là xây nhà từ nóc nữa mà đang căn cơ, bài bản, đầu tư hơn để phát triển. Có thể sau thành công của U23 và ĐTQG dưới thời HLV Park Hang-seo, các nhà đầu tư, nhà tuyển trạch họ chú trọng hơn trong khâu đào tạo.

Nhưng tôi nghĩ rất nhiều cầu thủ, hiện nay đang thi đấu bóng đá chuyên nghiệp, vẫn là “tay ngang”. Họ từ sinh viên, từ các trường đại học, từ sân chơi phong trào qua. Họ phát triển muộn, nhưng có ý chí, nỗ lực gấp 5, gấp 10, gấp nhiều lần các bạn khác.

Cảm ơn anh đã nhận lời tham gia cuộc phỏng vấn với GOAL!

Trung tâm bóng đá Lưu Ngọc Hùng: Từ 'làm cho vui' đến quy mô nghìn học viên và tham vọng 'lên chuyên'

Bài viết này đến từ mạng,Không đại diện cho vị trí của ỉ lệ kèo trực tuyến,Vui lòng ghi rõ nguồn:https://www.nuclearfamilywarhead.com/2022/08/06/bongda-luu/